Nói chung lúc đầu bài viết có tên là "Bực!" nhưng do tính chất sự việc không mang tính căng thẳng dữ như vậy nên đặt là bực bội cho nó giảm bớt cái tính quan trọng đi.
Tôi dạo này hay bực (bội), từ những chuyện cỏn con của người khác đến những việc của chính bản thân mình. Tiên trách kỷ hậu trách nhân, giờ phải nói mình thành "bình mực" là do lý do gì:
1. Lười. Tôi lười, dạo này lười kinh khủng, "lười đến không muốn thở" (đúng y chang như câu tôi đã nghe từ một cô bạn cũng lâu), người cứ đờ đờ chả biết mình phải làm gì. Nói mất phương hướng trong công việc thì cũng không hẳn, vì có công việc đó, công việc yêu thích luôn đó, ... nhưng lười trước đã tính sau. Không ít bạn chắc cũng y chang tôi. Lười. Và chỉ có một biện pháp duy nhất (theo tôi nghĩ là vậy) để chống lại bệnh lười này, đó chính là NGỦ *cười*
2. Trễ giờ. Đây là vấn đề thứ hai siêu ghét, từ người giao hàng, cho đến hẹn đi chơi, hẹn công việc. Ai ai cũng trễ, và dường như trễ giờ nó cũng ngấm vào gene của người Việt Nam y chang như lười. Và dĩ nhiên nói tới đây, tôi cũng đang tự bực chính mình vì trễ giờ. Tự nhiên thấy mình mất hẳn tính chuyên nghiệp khi đi trễ, và dạo này có cái nguy hiểm hơn là: không còn cảm thấy hối hận khi đi trễ nữa, đó mới đúng là nguyên nhân chính.
3. Nói trước mà không nghe. Tới đây tôi bắt đầu trách người. Đừng lấy lý do là rút kinh nghiệm để bao biện cho cái chuyện nhắc trước mà không nghe. Cụ thể hơn là về một nhóm phim đang tham gia (cố vấn). Đã nói là khi làm ra tác phẩm thì điều duy nhất cần làm là làm cho tác phẩm đó hay, mặc dù định hướng tác phẩm hơi khác chút là gửi đi cuộc thi phim thời lượng 10 phút. Ơ thì thây kệ nó, cứ làm bản đầy đủ như ý mình rồi muốn cắt ghép thành 10 phút nộp thi đại có sao đâu. Nói chung, tôi hơi thiên vị chút, vì thật sự kịch bản gốc nó hay. Và điều này đã được nhắc trước, nhưng sau đó thấy nhóm làm phim khác, làm một bản đầy đủ rồi cắt 1 bản khác 16 phút đi nộp dự thi thì kết quả rút ra là.
A: Lẽ ra nhóm mình cũng nên có hai bản như vậy.
B: Thôi rút kinh nghiệm.
Kinh nghiệm, kinh nghiệm cái *beep*, đã nói trước mà không nghe. Ôi thì cứ cho là có kinh nghiệm đi, nhưng nhớ lần sau đừng mắc phải lỗi này nữa, không lại lại có tiếp mục thứ 4.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét